Truyện: Bức tranh về mẹ PDF. In Email
Thứ năm, 24 Tháng 11 2011 12:16

Bức Tranh Về Mẹ
(TRUYỆN NGẮN)


Lại một chiều mưa rơi vội vã và tôi biết rằng hôm nay mình không mang theo áo mưa. Trống vang hết tiết cuối, tôi nhanh chân băng qua những con người lượn lờ bên hiên lớp. Mưa loang lổ trên những con đường dài. Tiếng thét thật to của những sợi gió luồn vào trái tim tôi cái cảm giác buốt lạnh đến tê ran cả ngực. Tôi biết nếu cứ tiếp tục như thế thì ngày mai mình sẽ sốt mất, nhưng mà… còn một điều quan trọng hơn nữa, là mẹ.
Tôi nghe không rõ hay không tin vào những gì mình vừa nghe được. Cô chủ nhiệm đứng trước lớp thông báo rằng tôi đã đoạt giải nhất cuộc thi vẽ tranh. Tôi vẫn còn nhớ bức tranh mà trong cuộc thi ngày hôm ấy tôi vẽ về đề tài “Trái tim yêu thương” chính là mẹ tôi. Mẹ đẹp lắm. Đối với tôi, mẹ là người phụ nữ đẹp nhất và ngay cả khi mẹ có đứng cạnh những cô người mẫu trên sàn catwork hay những cô hoa hậu rạng ngời kia thì mẹ vẫn đẹp, vì nét đẹp của họ không thật. Bức tranh tôi vẽ không phải là một người mẹ trong trí tưởng tượng mà là một người mẹ với những nét nhăn trên trán - những con đường của hạnh phúc. Vẫn là mái tóc chấm ngang vai ôm lấy gương mặt gầy, cùng đôi mắt thâm quầng và làn da hơi nhạt. Mẹ có đẹp không khi phấn son không bao giờ xuất hiện trong từ điển của mẹ? Mẹ có đẹp không khi trên đôi vai ấy phải gánh lấy gia đình và cả cái công ty cùng hàng đống nợ nần mà ba tôi đã vội đi sau cơn đột quỵ? Mẹ có đẹp không khi vừa là một người con dâu ngoan hiền, là một bà giám đốc mạnh mẽ và còn là một người mẹ - người bạn cùng tôi chập chững vào đời? Tôi sẽ không thấy mẹ đẹp khi đôi mắt của tôi không còn để nhìn thấy những gì là đẹp trong cuộc đời nầy…
- Con hả? Mẹ nghe này.
- Con vừa đoạt giải nhất cuộc thi vẽ tranh đó mẹ!
- Ừ, mẹ chúc mừng con. Thôi, mẹ bận rồi. Lát mẹ gọi lại sau.
Tôi nghe thấy tiếng nhạc thật ồn ào bên trong điện thoại của mẹ. Chắc là mẹ đang gặp đối tác của mình ở một nơi nào đó. Nhưng mà sao người ta mở nhạc lớn quá vậy? Thôi kệ, cũng đã khuya rồi mình phải ngủ sớm thôi để mai còn đi dự lễ trao giải. Sao mà mình thấy hạnh phúc quá! Chắc mai mẹ sẽ đến, mẹ sẽ vui lắm đây…
***


Tôi hơi ngập ngừng khi bước lên bục trao giải. Có nhiều người đang nhìn mình quá nhưng sao không thấy mẹ đâu. Chắc là mẹ đang bận việc, mẹ sẽ đến ngay thôi dù có trễ một chút cũng không sao.Tôi tự nhủ với lòng mình như vậy và dù không có mẹ cạnh bên tôi vẫn sẽ làm tốt thôi mà. Tôi cảm thấy một chút gì đó như là bơ vơ, lạc lõng khi nhìn thấy những người bạn của tôi chụp hình với ba mẹ họ, những cái hôn nhẹ lên má và cả những vòng tay siết chặt vào lòng. Tôi sẽ không khóc vì tôi biết mẹ không như những người mẹ khác. Mẹ còn có công việc của riêng mình, còn có hàng ngàn công nhân đang phụ thuộc vào bà giám đốc “kiên cường“ này. “Và nếu không có mẹ ở cạnh bên sẻ chia niềm vui, hạnh phúc hay cùng khóc với con, thì mẹ cũng biết rằng con trai của mẹ sẽ làm tốt thôi mà!”. Những thứ ánh sáng lóa mắt cứ chớp nháy liên tục không biết ở đâu ùa đến. Rồi nhiều người vây quanh tôi, chìa ra những thứ gì đó trước mặt tôi và hỏi những câu thật khó hiểu… “Con nghĩ gì khi biết mẹ mình làm gái để trả nợ cho ba?”, “Nếu chia sẻ hạnh phúc và có thêm một người cha mới con sẽ thấy như thế nào?”, “Khi ra tòa, giữa mẹ và bà nội con sẽ chọn sống cùng ai?”,… Tôi không hiểu họ đang hỏi gì, đang muốn gì ở tôi. Tôi bất chợt thấy những ánh mắt thương hại mình, rồi những lời xì xầm nhỏ to bên tai. Một cậu bạn đứng gần quay sang chỉ thẳng vào mặt tôi,cười và hét to: “Mẹ nó là gái! Nó vẽ về một con gái nhảy!”. Mẹ nó vội bịt chặt miệng của nó lại. Những ánh mắt thật đáng sợ, bọn chúng nhìn tôi,chỉ trỏ và cười ngạo nghễ. Tôi và họ - hai thế giới xa vời. Không phải thế! Họ nói dối! Mẹ của tôi không phải là như vậy! Thế giới trước mặt tôi như quay cuồng, tôi không biết gì cả.Tất cả mọi chuyện là như thế nào? Rồi bất giác tôi lại nghe một tiếng “xoảng” vang trên sàn nhà… Tôi phải chạy thật nhanh, thật nhanh để thoát ra khỏi chỗ này. Tôi lao đi như con diều đứt dây trên bầu trời đầy gió…
- Mẹ mày làm gái và mày sẽ chẳng đàng hoàng tử tế gì!
Nó cứ văng vẳng bên tai tôi, đau đáu đâu đó trong tâm trí tôi và cứ nhói ran lên trong trái tim khi những đêm tôi mơ thấy mẹ, khi những lúc tôi trơ trọi một mình.Tôi đã quen với việc sống tự lập trong căn nhà trống trải này. Những ánh mắt miệt thị khi tôi - một đứa con trai ngày càng lớn lại càng giống mẹ mình. Tôi không biết mình đã trở nên lạnh lùng và khép kín tự bao giờ. Tôi co rúm mình lại và xù gai với tất cả. Tôi tự vô hình mình và không cho phép mình tồn tại trong ánh mắt của người khác bằng cách câm lặng. Họ nghĩ tôi điên cũng được, lập dị cũng được và bất cứ điều gì họ có thể nghĩ ra về tôi cũng được; nhưng không được nghĩ rằng tôi giống người đàn bà ấy, mang trong mình hình ảnh của con người ấy. Tôi tự nguyền rủa chính mình, nguyền rủa cái-con-người-đã-sinh-ra-tôi…
Tôi lủi thủi bước đi, nước mắt cứ giàn giụa ướt cả bức tranh. Mẹ đâu rồi? Mẹ ơi, mẹ đâu rồi? Tại sao người ta lại nói mẹ như vậy? Mẹ của con không phải như thế mà… Trời tối sập, hơn bốn cây số rong ruổi tôi cũng đã về đến nhà. Tôi vừa mở cổng ra thì thấy mẹ với hai dòng nước mắt lăn đều. Ở một giây nào đó có lẽ trái đất đã ngừng quay, mẹ khẽ nhìn tôi rồi chạy phớt qua thật nhanh. Tôi ú ớ và tiếng gọi mẹ chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì chiếc xe màu đen sang trọng ấy giờ chỉ còn lại làn khói trắng mờ nhạt mà thôi. Gió rít mạnh và ánh đèn khuya ngả dần bên đường. Cánh cửa sắt to đùng ấy khép lại, chôn chặt một nỗi cô đơn không tên, quỵ ngã sau khúc ngoặt đời lăn lóc… Khắp nhà tôi trải đầy một màu trắng xóa đến lạnh người. Bằng lăng rụng tím cả một góc sân. Những cánh hoa mỏng manh hất tung lên, xô đẩy vào nhau theo linh hồn của gió nằm yên cùng nội mãi mãi. Bà không còn nữa từ mấy ngày sau khi mẹ tôi ra đi…
***

- Bà đi đi và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!
- Con phải nghe mẹ giải thích, tất cả không như con nghĩ đâu.
- Không! Bà đừng nói thêm một lời nào nữa. Không! Tôi không muốn nghe… tôi không muốn nghe đâu… Bà không phải là mẹ tôi… bà là… là…
Rồi tôi nghe một cái gì đó rát bỏng, choáng váng cả mặt - một cái tát tan nát cõi lòng
- Mẹ cấm con nói như thế!
- Bà có quyền gì mà cấm tôi chứ…
Tôi gầm rú như một con thú hoang đang điên cuồng, cố thét lên những tiếng phẫn uất đã bị dồn nén từ lâu lắm rồi… Tôi vò nát tờ giấy và ném thẳng vào con-người rũ rượi, đầm đìa nước mắt ngoài kia.
- Hãy tránh xa tôi ra và đừng bao giờ đứng trước mặt tôi!
***

Đó là bức tranh đẹp nhất mà tôi từng vẽ - vẽ về con người tôi thương yêu nhất. Tôi ném nó vào mặt con người ấy như cái cách người ta đã từng ném nó tại buổi lễ trao giải. Một bức tranh đoạt giải nhất được treo ở một nơi trang trọng trong viện bảo tàng nghệ thuật của thiếu nhi quốc tế. Người ta đã nâng niu nó và giành cho nó bao tình cảm chân thành thì cũng sẽ vứt bỏ nó với sự căm thù và lòng phẫn uất… Tôi không khóc và cũng sẽ không có một giọt nước mắt nào rơi nữa dù lặng thầm trong vô thanh. Tôi không còn cảm thấy buồn và xót xa nữa vì giờ đây tôi chỉ biết quá đau mà thôi. Đó là lần sau cùng - sinh nhật năm mười một tuổi, tôi cảm nhận được vị chát buốt khi trái tim bị sát muối - một lần và mãi mãi…
Nắng rỉ rả rớt từng giọt bên thềm.
“Con sẽ sống vì con và trong thế giới ấy sẽ không tồn tại kí ức về mẹ…”
Nắng sớm queo quắt bên khung cửa sổ. Những con gió ngọn đầu mùa mang theo cái dư vị của cánh ngọc lan thầm thì đâu đây. Mây cuốn từng cuộn tròn êm ả, lăn trên bầu trời trong biếc làm phơi phới những khúc chim non vội vàng, réo gọi ngày vui. Những mảnh vỡ của cuộc đời loang lổ trên khắp mặt đất day dứt về một đêm mưa rong ruổi, lỡ làng của kí ức ngày hôm qua… Tôi ngồi lặng hàng giờ để quan sát những thứ ấy - những thứ mà làm hồn tôi cảm thấy được một chút gì còn sót lại của sự yên bình. Bằng lăng cũng đã thay sắc được bốn mùa, vẫn cứ là cái sắc tím nhạt nhẽo ấy để cho người ta trót một lần yêu rồi hận mình suốt đời… Có một chiều nào đó, chiều nắng của tuổi mười lăm, cái tuổi vẫn chưa đủ lớn khôn nhưng cũng đủ để biết rằng tôi hận cái sắc tím ấy chỉ vì tôi yêu nó quá nhiều. Hận nó để biết yêu nó nhiều hơn,để biết rằng tình yêu của tôi dành cho nó nhiều đến thế. Nó không đẹp, mỏng manh và yếu ớt. Nó khoe sắc nhưng chỉ là cái sắc của buồn đau, của tuyệt vọng và sự chia lìa. Gió xô nó ngã và bị giẫm nát dưới những bước chân không tên. Nó sinh ra là để như thế, sự tồn tại của nó là vô nghĩa nhưng nó là loài hoa mà tôi yêu…
- Bà vẫn sống khỏe chứ?
- Mẹ vẫn khỏe, nhưng mà…
- Cứ yên đó và trả lời tôi, đừng hỏi thêm bất cứ điều gì!
-…
- Có điều này tôi muốn bà biết rõ và hãy lắng nghe cho thật kĩ, rằng bà hãy dừng lại những trò ngu ngốc của mình đi. Tôi không cần những thứ bẩn thỉu ấy. Những món quà sinh nhật được đặt dưới gốc cây một cách âm thầm như điều kì diệu để van xin lấy sự tha thứ. Năm nào cũng thế, tôi đã phát chán với những trò đê tiện ấy rồi.
Rồi con người ấy nhìn thẳng vào mặt tôi, một đôi mắt sâu hoắm. Sự chênh vênh và lạc lõng, có cái gì đó rất đau như mắc nghẹn ở cổ họng. Đắng quá, tại sao lại đắng như thế? Tôi ngoảnh bước đi, cố đi thật chậm. Bóng của tôi đâu? Nó đã lịm dần trong bóng tối hay không còn nữa? Hun hút trong màn đêm, tôi thấy dáng của một con người lặng dần. Ánh sáng lóe trên bờ vai ấy, những sợi sáng của bụi hay hạt khói, nó khắc rõ hình hài của một con người mỏng manh, bất động...
Một chiếc lá nào đó khẽ chạm đất.Thời gian kịp dừng lại trong cái khoảnh khắc ấy chỉ để hơi thở cuối cùng còn sót lại trên mặt đất, dù đã chết rồi nhưng không cảm thấy đau. Thiếu một chút nữa là nó đã bị giẫm nát dưới bước chân của con người chợt khựng lại… “Những thứ rác rưởi này không nên để trong nhà”. Tôi nghĩ như thế và tôi đã bỏ tất cả những món quà sinh nhật của mẹ tặng cho tôi. Cũng khá nhiều đấy. Tôi không có ý định mở ra để xem bên trong nó là gì, có lẽ vì chẳng có gì để xem cả. Vả lại tôi cũng định làm một điều gì đó thật đáng nhớ trong buổi tối hôm nay - ngày sinh nhật thứ mười lăm của mình. Đã làm được một việc rồi là đi gặp người đàn bà đó, và phần tiếp theo sẽ là đây… Từng món một, từng món một - những món quà được thiêu rụi trong lửa. “Những thứ mà mình bỏ đi thì cũng sẽ không để cho bất cứ ai lấy được”, tôi nghĩ thầm như thế. Món quà thứ mười lăm đây sao, gói cẩn thận và đẹp quá nhưng tiếc là không gửi đến đúng chỗ rồi…
“…Nếu hơi thở của mẹ làm cho trái tim con rỉ máu. Nếu kí ức về mẹ đánh mất đi sự bình yên và hạnh phúc trên con đường con đang bước. Và nếu con tin rằng mẹ là thứ rác bị bỏ đi ngay cả trong thế giới của tội lỗi thì mẹ xin được trả lại tất cả cho con…”
Quyển nhật kí rớt xuống - chỉ còn là những mảnh vỡ của quả cầu hạnh phúc mỏng manh. Tôi không còn đủ can đảm để lật tiếp những trang phía sau. Những nét chữ hay những giọt máu trải dài thành từng hàng. Không, còn có cả nước mắt và nỗi đau, rỏ thành từng chữ, từng chữ một nghẹn đắng… Tôi tìm thấy quyển nhật kí ấy trong một món quà đầy lửa - ngọn lửa chính từ đôi bàn tay tôi. Nó đã bị cháy xém đi một góc lớn nhưng cái sự thật trong ấy vẫn còn nguyên sơ vì tình yêu không bị lửa thiêu rụi đi bao giờ…
***

Tôi ôm đôi tay mẹ ghì sát vào trái tim mình. Máu! Tại sao máu lại ra nhiều đến thế? Mẹ có thấy gì không, đây là bức tranh con vẽ về mẹ. Mẹ đừng nhắm mắt lại, hãy mở mắt ra nhìn con đi. Những cánh tay mạnh bạo lôi tôi xềnh xệch, những bóng áo trắng thô kệch, cánh cửa đóng sập lại, họ xô tôi ngã khỏi thế giới có mẹ tôi. Hãy tha lỗi cho con! Họ vây quanh tôi, những ánh mắt ấy - những ánh mắt mà tôi đã bắt gặp trong kí ức của ngày xưa,… Đêm hôm ấy, người ta nhìn thấy một người đàn bà đang nằm sóng soài bên lề đường và vội đưa vào bệnh viện… Không! Không thể như thế được! “Làm sao con có thể sống nếu thiếu vắng mẹ. Cuộc sống sẽ là gì với con nữa đây?”. Mẹ nằm đó phủ trên một lớp khăn trắng. Đôi mắt mẹ với hai dòng máu lăn đều. Nó ngấm dần vào bức tranh, loang lổ vết một, vết một thành từng dòng mỏng manh… Trong một phút giây nào đó, khi đối mặt với tử thần, mẹ đã dùng chút hơi thở yếu ớt còn lại để ngắm nhìn bức tranh do chính con trai mình vẽ. Có phải những dòng máu kia là dấu chỉ của tình yêu, của hạnh phúc cuối cùng mà mẹ dành cho con khi lần đầu tiên được ngắm nhìn bức tranh này? Mẹ đã ra đi trong một cách âm thầm như thế. Không ai biết lí do tại sao, có thể là do đột quỵ hay bất cứ lí do nào đó mà người ta có thể nghĩ ra nhưng tôi biết rõ mình chính là kẻ đã lấy đi hơi thở của mẹ, chối bỏ niềm hy vọng nhỏ nhoi trong trái tim bà…
“… Con hãy sống thật tốt nếu như con cảm thấy có lỗi với mẹ.Và đó là lời xin lỗi mà mẹ mong chờ ở con”
Cũng may là mưa chưa tạt vô cửa sổ. Mẹ ơi, hôm nay con lại dầm mưa về nữa rồi. Con xin lỗi mẹ! Nhưng không sao, con trai của mẹ sẽ không bệnh đâu! Tôi ôm mẹ vào lòng, cảm giác sao mà ấm áp và dễ chịu quá. Mười bảy tuổi, mấy đứa bạn hay bảo tôi khùng vì nói chuyện với một bức tranh. Tôi không trách bọn chúng vì tôi biết mẹ vẫn luôn lắng nghe tôi và vì mẹ ở trong trái tim tôi. Bức tranh mà tôi vẽ về mẹ tôi không chỉ có tình yêu mà còn có cả máu và nước mắt từ đôi mắt mẹ và chính trái tim tôi…
“Mẹ ơi, lại thêm một mùa xuân nữa đang về. Ngày xuân nhà mình vẫn ấm áp như bao  ngôi nhà khác. Ai bảo chỉ có mình con thôi đâu chứ, còn có mẹ, có cả một mùa xuân yên bình. Xuân yên bình với nhành mai vàng trước ngõ,với đòn bánh tét mà con nấu cháy khét đến mấy lần. Cái hũ kiệu tuy con ngâm không ngon như người ta nhưng ăn cũng ngọt ngọt, giòn giòn lắm mẹ à! Nhà người ta có nồi thịt kho tàu thì nhà mình, con cũng không để thiếu. Cầm mười mấy ngàn trên tay con cũng làm liều tới hỏi mua. “Ai đời thịt ba rọi mà có bây nhiêu đó chứ, người ta không chửi cũng là may lắm rồi”. Nhưng mà mẹ biết không, bữa đó con mặc đồ học sinh nên người ta thấy thương mà “lì xì” cho cả miếng ngon ơ… Bánh mứt thì trong nhà cũng không nhiều nhưng không thiếu món nào cả. Bữa trước đi chợ tết, thấy người ta xúm xít mua dưa con cũng chen vào. Nhìn dân miền Tây lầm lũi lên đây bán mà con thấy thương quá chừng. Ba mươi tết rồi mà vẫn chưa về nhà sum họp với gia đình… Mẹ biết không, thế là con mua hết đống dưa ấy về để rồi giờ đây nhìn nó mà con không biết làm sao. Mình con thì chắc chắn ăn không hết, còn đem biếu hàng xóm thì cũng kì vì nhà nào cũng có hết rồi, tết mà mẹ!... Một mùa xuân yên bình đang tràn về khắp nơi trên quê mình. Xuân vẫn yên bình khi nhà mình đón một cái tết thật ấm no, khi con vẫn học hành chăm chỉ và sắp sửa bước vào cánh cửa đại học. Xuân vẫn yên bình khi có mẹ kề bên…”

 

 

----------------------------

Truyện đạt giải C trong "Trại sáng tác thơ văn tuổi học trò" lần II của bạn Võ Anh Vũ.

Как вести себя при заключении контрактов.

Слишком много за неделю работы, твердил отец.

Не воск удерживал ифрита в бутылке, а печать.

Их интересовало только, что будут иметь с этого они.

Вы легли на лавку, а Швейк подложил вам под голову свою шинель.

Наконец, отдуваясь, они разложили парашюты на земле.

Этот меч также принадлежит моему отцу, сказал я, возвращаясь к алтарю и кладя его обратно.

Он уже собрался надеть очки и вернуться к запискам, когда оказалось, что его худшие опасения сбываются.

Дворы никогда не были хорошим объектом для "Скачать бесплатно редакторы изображения"туризма.

Малахитовый камень из земных недр был окрашен в зеленый цвет, цвет жизни.

Хранительница проанализировала ситуацию и пришла к выводу, что, поскольку Доннерджек способен переносить свое тело через интерфейс, ускорение потока времени может привести к его преждевременному взрослению.

Коленопреклоненный франк судорожно вздохнул и задержал вздох.

Слишком свежи "Вязаные носки и тапочки Эксклюзивные модели" были в их памяти прошлые подвиги Зевса, убившего своего "Луна 3-D Марс 3-D" отца Крона, чтобы занять его "ЕГЭ Химия" престол, и взявшего в жены родную "ЕГЭ 2012 Математика 30 вариантов 800 заданий части 2" сестру Геру.

Он зажал дверную ручку между передними лапами, "Корпорация МИФ - связующее звено" нажал, повернул и медленно потянул.

Кстати, мы вряд "Фэйс контрол" ли сможем вернуться туда сейчас.

Джеми открыл "ЕГЭ 2012 История Темат. тестовые задания ФИПИ" глаза, и мир наполнился утренним светом.

Из складок его плаща "Кто мы Русские украинцы белорусы" вырвались тучи нетопырей и ринулись на то, что было "Наклей и раскрась № НР 1163 Барби" под столом.

В те дни с космодрома "Плетеные обереги брелоки кошельки чехлы из бисера" в пространство запускались небольшие спутники и дискретные грузы, которых сменили ныне наукоемкие инструменты.

Он "скачать шкурки с зонами пробития" решил выбираться из поросшей "Калле Блюмквист и Расмус" лесом бухты времени было "краткое содержание серий великолепный век 40 серия" в обрез, а строить "краткое содержание а зори здесь тихие борис васильев" планы можно и по дороге.

Его волнует "скачать enjoy english 2 2 класс" только лязг мечей "Скачать мультфильм русалочка" да бранный клич.

Дьюби, придет за "тапер куприн краткое содержание" нами Властелин "скачать программу для клип" Ушедших или нет.

Свежий ветер "скачать mp3 rihanna" взбодрил Эйрадис, и девушка "трудовые договора с работником образец скачать" зашагала быстрее.

Я думаю, ваши слова его весьма заинтересуют.

Добрые старые политические интриги.


Các tin mới hơn:
Các tin cũ hơn:

Lần cập nhật cuối lúc Thứ tư, 20 Tháng 11 2013 22:17
 

Comments 

 
#2 ghmh 2014-03-19 09:38
:D :lol ;-) 8) :-| :-| :-* :oops: :cry: :-? :o :cry: :-x :-x :P : :-) :eek: :zzz :P :sigh: :D :D :D :D :D :lol: :-) :-| ;-) :lol: 8) :-* :-* :oops: :sad: :sad: :o :-? :o :eek: :zzz :P :roll: :P :-|
Quote
 
 
#1 ghmh 2014-03-19 09:37
:D :lol: :-) ;-) 8) :-| :-* :oops: :sad: :cry: :o :-? :-x :eek: :zzz :P :roll: :sigh: :sigh: :roll: :P :zzz
Quote
 

Add comment

Security code
Refresh

Ảnh "Ống kính tuổi thơ"

Phòng chiếu phim 3D

Học kỳ quân đội


KeChuyen

 


, Powered by Joomla!